|

VietCatholic News (Thứ Năm 4/3/2004)
MỘT VÀI NHẬN XÉT VỀ BÀI “ HỘI
CHỨNG QUYỀN LỰC TRONG GIÁO HỘI”
Tình cờ hôm Chúa Nhật 1-tháng 2 vừa qua, nhân ghé thăm
một người bạn, thấy Ông bạn tôi phàn nàn về nội
dung bài viết trên đây của tác giả Võ Lý đăng trên báo
Dấn Thân, nên tối hôm đó về nhà, tôi đã đọc xem tác
giả viết những gì. Đọc xong, tôi rất thất vọng
với hiểu biết của tác giả về những vấn đề được
nêu ra trong bài. Tôi đã định không trả lời vì xét ra
sẽ không có kết quả với một trình độ hiểu biết
như vậy về giáo lý và tín lý. Tuy nhiên, nghĩ lại, tôi
thấy cần lên tiếng để tránh ngộ nhận cho những độc
giả ngoài Công Giáo về giáo dân và linh mục Việt Nam vì
trọng tâm của bài viết trên nhằm vào hai thành phần này.
Mặt khác tôi cũng muốn giải thích rõ cho những độc
giả Công giáo về những vấn đề thuộc phạm vi tín lý
nhân bài viết của tác giả Võ Lý. Vì thế, trước
hết tôi đã viết trả lời tác giả về điều được
nêu ra dưới tiêu đề: “ Danh xưng cha-con giữa linh
mục và giáo dân. Tôi có hứa trong đó là sẽ góp ý
tiếp với tác giả về những ý kiến khác được trình
bày trong bài nói trên.
Hôm nay tôi xin được góp ý tiếp về những điểm khác
trong bài trên của tác giả.
Trước hết tôi xin ghi lại ý chính trong bài “Hội
Chứng Quyền Lực Trong Giáo Hội” được in đậm nét
như sau (Trích nguyên văn):
“Hội Chứng Quyền Lực phát tác nơi người cầm
quyền cũng như nơi kẻ thuộc quyền và tương tác lẫn
nhau. Người cầm quyền thì tin rằng mình là Thiên Chúa.
Kẻ thuộc quyền thì nhìn vào người cầm quyền như là
đại diện của Thiên Chúa trong đời sống của họ. Và
từ đó hình thành nên muôn trùng những “điều lạ lùng”
trong tương quan giao tiếp giữa các thành viên trong các
thành phần khác nhau hoặc ngay trong cùng một thành phần
của Giáo Hội” ( Dấn Thân.tr. 35).
Đọc qua mấy dòng trên đây, tôi sửng sốt tự hỏi :
“Người cầm quyền ” mà tác giả nói trên đây là AI
mà dám “ tin rằng mình là Thiên Chúa” ? Giáo Hoàng, Giám
Mục, linh mục nào mà dám tin bậy bạ như vậy? Tôi tin
chắc không một ai trong Giáo Hội lại có tư tưởng sai
lầm nghiêm trọng đến thế. Không biết những người có
trách nhiệm của báo Dấn Thân có đọc kỹ bài viết này
hay không và khi cho đăng như vậy quí vị có coi thường
sự hiểu biết của độc giả, và đã vô tình giúp cho
những thế lực thù địch Công Giáo có cớ để tiếp
tục đánh phá Giáo Hội như chúng ta đã thấy từ bao lâu
nay không ??? Chính vì mối quan tâm này mà tôi đành
phải viết để trả lời cho những ý kiến không chính
xác của tác giả..
Thật vậy, người tín hữu có trình độ hiểu biết giáo
lý trung bình thôi cũng biết rằng mọi phẩm trật trong
Giáo Hội từ Đức Thánh Cha xuống hàng Phó tế đều
chỉ nhân danh Chúa Giêsu Kitô mà thi hành mọi sứ vụ
được trao phó. Không ai được phép nhân danh mình mà
giảng dạy điều gì, vì tất cả Sứ Vụ của Giáo
Hội là Sứ Vụ (Ministry) của chính Chúa Giêsu và Người
đã trao lại cho các Tông Đồ trước khi Người về
trời :
“Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới
đất. Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn
đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và
Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều
Thầy đã truyền cho anh em …”(Mt 28:18-20).
Thánh Công Đồng Vaticanô thứ II trong Hiến Chế Tín Lý
Lumen Gentium (LG) cũng nhắc lại sứ mạng của các vị lãnh
đạo Giáo hội, cụ thể là các Giám Mục, như sau :
“Chúa Giêsu, Đấng được ban mọi quyền năng trên
trời dưới đất, đã trao cho các Giám Mục,vì là
những người kế vị các Tông Đồ, sứ mệnh dạy dỗ
muôn dân và rao giảng Phúc Âm cho mọi tạo vật, hầu
mọi người được rỗi nhờ lãnh nhận Đức tin, phép
Rửa và việc chu toàn giới răn Chúa..” (LG. no.24).
Như thế, quyền quan trọng nhất của Giáo Hội là
Quyền Giáo Huấn ( Magisterium) được lãnh nhận từ Chúa
Giêsu và quyền này là bất khả nhượng (non-negociable )
đối với mọi thế lực trần gian; cũng không thể chia
sẻ với các tín hữu được vì trách nhiệm của người
được trao ban và bổn phận của người phải tùng
phục vì đức tin. Mọi tín hữu Công giáo và mọi phẩm
trật trong Giáo Hội đều phải vâng phục Quyền này.
Chỉ có các giáo phái ngoài Công Giáo mới không công
nhận Quyền này mà thôi. Trong Giáo Hội, khi Đức Giáo
Hoàng và các Giám Mục hiệp thông với ngài dạy dỗ điều
gì có liên quan đến kỷ luật Bí Tích, Phụng vụ,
nhất là những gì liên quan đến Đức tin và Luân lý thì
buộc mọi thành phần Dân Chúa trong Giáo Hội phải vâng
nghe và thi hành vô điều kiện, vì “ lúc đó các ngài
công bố cách bất khả ngộ giáo thuyết của Chúa Giêsu..”(cf.
LG.no.25). Không có vấn đề “dân chủ” để cho một
thành phần nào trong Giáo Hội được quyền góp ý hay phê
phán điều gì được dạy bảo bởi Quyền Giáo Huấn đặc
biệt trong hai lãnh vực Đức tin và Luân lý. Tác giả
Vỏ Lý chắc đã không đồng ý với Giáo Hội về điều
này nên đã viết :“làm sao đối thoại được khi vẫn
cứ “độc thoại” và “độc quyền chân lý” (cf.
Dấn Thân tr. 42). Rất tiếc tác giả đã không nắm
vững giáo lý của Giáo Hội về Quyền Giáo Huấn mà Chúa
Kitô đã trao cho các Tông Đồ trước hết và nay cho Giáo
Hội là Người kế tục sứ mạng của các Tông Đồ. Không
có vấn đề chia sẻ quyền dạy dỗ và bảo vệ chân lý
của Giáo Hội.. Linh mục vâng phục Giám mục, Giám Mục
hiệp thông và vâng phục Đức Thánh Cha, thủ lãnh của
Giám mục Đoàn, Người kế vị Thánh Phêrô để lãnh đạo
Giáo Hội hoàn vũ (Universal Church). Giám Mục là Thủ lãnh
của mổi Giáo đoàn địa phương, quen gọi là Địa
phận(Diocese). Linh mục và Phó tế là những cộng sự viên
của Giám mục ở mổi Giáo phận. Linh mục vâng phục và
thi hành những bổn phận và trách nhiệm được Giám
mục ủy thác để chăm lo cho đời sống Đức tin của
Giáo dân đặt dười quyền mục vụ của mình..
Đây là những nét chính của hệ thống quyền lực và vâng
phục trong Giáo Hội. Hệ thống này chỉ nhằm giúp Giáo
Hội thi hành nhiệm vụ “ chăn dắt chiên của Thầy”
(Jn 21:16). như Chúa Giêsu đã truyền cho Phêrô trước khi
Chúa về trời.
Khi đọc chủ đề “Hội Chứng Quyền Lực trong Giáo
Hội” của tác giả, thoạt đầu tôi tưởng tác giả nói
đến những gì sai trái to lớn trong Giáo Hội cần được
thay đổi, nhưng khi đọc kỹ tôi thấy tác giả chỉ nêu
ra những điểm tiêu cực trong cách hành xử của một vài
Linh mục cũng như não trạng xưa và nay của người Giáo
dân Việt Nam, cụ thể như sau:
A- Hội Chứng Quyền lực nơi giáo dân: Thể hiện
qua não trạng quá đề cao đời sống tu trì, hãnh diện
khi có con cháu làm Linh mục “đỗ cha”, và tủi hổ
khi con cháu xuất tu hồi tục.. Quá chú trọng vào việc
mừng một tân Linh mục trong ngày chịu chức và làm lễ
mở tay. Giáo dân quá “khớp” và khúm núm khi phải
giao tiếp với Linh mục vì quá thần thánh hóa “ông
Cha” thể hiện rõ rệt qua cách xưng hô “con xin phép
lậy cha” “ xin cha làm phúc”…Tài nguyên “tu
xuất” phong phú nhưng không được trọng dụng vì mang
tiếng “ăn cơm hại nhà Đức Chúa Trời” và nhiều nơi
linh mục kiêng dè không muốn dùng họ…
B-Hội chứng quyền lực nơi linh mục: Tân linh mục
được quá đề cao, được “siêu tôn lên hàng khanh tướng”
nên sau này đâm coi thường giáo dân coi giáo dân như con
cái,như những “con chiên” nên muốn nói gì thì nói…không
tin giáo dân, không giao quyền cho ai ….Quá đề cao ơn
gọi làm Linh mục, khinh thường ơn gọi Hôn nhân của
bậc vợ chồng (?).
Đại khái đó là những biểu hiện của cái gọi là
“Hội chứng quyền lực trong Giáo Hội” theo tác giả.
Nhưng để “giải trừ” những biểu hiện trên đây, tác
giả lại động chạm đến những điều có liên hệ đến
Đức tin, đến hiểu biết Kinh Thánh và truyền thống
của Giáo Hội trong 3 tiêu đề sau đây:
1-Gọi linh mục là một “Đức Kitô khác”không chuẩn
xác, vì chỉ có một Đức Kitô duy nhất, không có “
những Đức Kitô”!
2--Chủ chăn và con chiên : hình ảnh này không đúng với
thực tại, vì chỉ có một Chủ Chăn duy nhất là Đức
Kitô. Linh mục và Giáo dân đều là con chiên.
3--Danh xưng cha-con giữa linh mục và giáo dân : không có
nguồn gốc Kinh Thánh, Tông Đồ và Giáo phụ. (cf. Dấn
Thân. Trang 37-42)
Điểm thứ 3 về danh xưng cha -con, tôi đã trả lời tác
giả trong bài trước rồi, nên không cần nhắc lại ở
đây nữa.Về diểm 1, tôi xin được vắn tắt giải thích
như sau: Danh xưng Linh mục la một “Đức Kitô khác”
hay ”Đức Kitô thứ hai” - mà tiếng Latinh là Alter
Christus ( Alter : người thứ hai ), không phải là một
sáng chế của Linh mục Việt Nam hay Giáo dân nào nhằm
“thần thánh hóa” chức Linh Mục. Từ đầu Giáo Hội,
Thánh Phaolô đã gọi các tín hữu Chúa Kitô làThánh
(Sanctus) :
“Kính gửi tất cả anh em ở Rôma, những người được
Thiên Chúa yêu thương, được gọi là thánh”( Rm:7)
“Kính gửi Hội Thánh của Thiên Chúa ở Côrintô,
những người đã được thánh hiến trong Đức Kitô Giêsu,
được gọi là thánh…” (1Cor 1:2)
Bắt nguồn từ lối suy tư thần học sâu sắc này, Thánh
Augustine (354-430), một Giáo Phụ lớn của Giáo Hội, đã
dùng từ ngữ Alter Christus (Đức Kitô thứ hai, vì
alter có nghỉa là người thứ 2) để áp dụng trước
hết cho các Kitô hữu (Christifidelis) để nhấn mạnh ơn
sủng lớn lao của người được tái sinh trong Đức Kitô
nhờ Phép Rửa và nghe rao giảng Phúc Âm của Chúa. Sau này,
suy tư về chức vụ Linh mục và Giám mục, ngài vẫn đề
cao và nhấn mạnh ơn phúc được là Kitô hữu, nên ngài
đã nói một câu trứ danh như sau : “Cho anh em tôi là
Giám mục, với anh em tôi là Kitô hữu. Tước hiệu Giám
Mục là bổn phận được lãnh nhận, trong khi tước
hiệu Kitô hữu là ân sủng." ( For you I am a
bishop, with you I am a Christian. The former title speaks of a task
undertaken, the latter of grace) (Sermon. 340,1:PL:1483). Sau đó
ngài mới dùng danh hiẹu Alter Christus cho Linh mục
với hai ý nghĩa : Linh mục vừa là Kitô hữu qua Phép
Rửa như mọi Kitô hữu khác, vừa được trở nên
giống Chúa Kitô hơn nữa nhờ Bí Tích truyền Chức Thánh
(Holy Orders). Tư tưởng sâu sắc này của Thánh Augustinô,
được đồng tình phụ họa thêm với Thánh Giáo Phụ
John Chrysostom ((344-407),còn gọi là Thánh Gioan Kim Khẩu,
đã được Thánh Công Đồng Vaticanô II nhắc lại trong
Sắc Lệnh Presbyterorum Ordinis về Chức vụ Linh Mục như
sau:
“Chức vụ Linh Mục liên kết với chức Giám Mục,nên
cũng được tham dự vào quyền bính mà chính Chúa Kitô
đã dùng để kiến tạo, thánh hóa và cai quản Thân
Thể Người.Vì vậy chức Linh Mục của các ngài dù
giả thiết đã có qua những Bí Tích khai sinh đời sống
Kito giáo, nhưng lại được một Bí Tích riêng in dấu đặc
biệt khi các ngài được Chúa Thánh Thần xức dầu. Như
thế các ngài nên giống Chúa Kitô Linh Mục đến nỗi có
quyền thay mặt Chúa Kitô là đầu mà hành động.”
(Presbyterorum Ordinis, số 2)
Vì Linh Mục nên giống Chúa Kitô đến nỗi có quyền
thay mặt Chúa mà giảng dạy và cử hành các Bí Tích
nhất là Bí Tích Thánh Thể, nên Giáo Hội đa chấp
nhận từ ngữ Alter Christus (Đức Kitô thứ hai) để
gọi Linh mục theo lý giải thần học của Thánh Augustinô
từ xưa đến giờ chứ không phải mới đây được dùng
ở Việt Nam. Vậy danh xưng này có nguồn gốc Giáo phụ
và truyền thống Giáo Hội chứ không phải là một sản
phẩm của cái gọi là “Hội Chứng Quyền Lực” như tác
giả Võ Lý đã tưởng tượng vô căn cứ. Chỉ trích cách
dùng từ ngữ này là chỉ trích truyền thống của Giáo
Hội, chứng tỏ tác giả không biết gì về nguồn gốc
và lý do từ ngữ được xử dụng mà chỉ có dụng ý
muốn hạ giá chức Linh mục mà thôi. Không ai chối cãi
là chỉ có một Đức Kitô duy nhất là “Đấng trung
gian giữa Thiên Chúa và loài người” (1 Tim 2:5-6).
Những khi Giáo Hội nói Linh Mục là Alter Christus chỉ
có nghĩa là Linh Mục trở nên làm một với Chúa Kitô vì
được chia sẻ chức Linh Mục đời đời của Chúa và
để thay mặt Chúa tiếp tục dâng Hy Tế hàng ngày trên
Bàn Thờ, chứ không có ý tạo thêm ra một hay nhiều Đức
Kitô khác ngang hàng với Chúa Giêsu Kitô, Đấng Cứu
Thế và là Thiên Chúa.
Về điểm thứ 2, tác giả Võ Lý không hài lòng với hình
ảnh Chủ chăn của Linh mục. Ta hãy nghe lập luận của
tác giả : “ …giữa chủ chăn và con chiên có
một khoảng cách không thể vượt qua: chủ chăn là người,
con chiên là vật. Chỉ có người mới có tầm nhìn.Vật
thì không, nên cần phải có người chăn dắt. Cho nên người
bảo sao thì chiên phải nghe vậy. Người dắt chiên đi
đâu thì đi, khiến sao thì làm vậy. Cãi lời làm khác
thì đã có cái roi cái gậy ! Điều này hoàn toàn không
thích hợp cho tương quan linh mục và giáo dân. Linh mục
và giáo dân cũng là người như nhau. Trí tuệ, đạo đức,
nhiệt tâm uy tín và ảnh hưởng, chưa hẳn ai đã hơn ai…”
(tr.41-42)
Qua phát biểu trên đây, tác giả không những tỏ ra
khinh thường chức Thánh Linh Mục mà Chúa Giêsu đã lập
cùng với Phép Thánh Thể trong bữa Tiệc Ly cuối cùng mà
còn hoàn toàn hiểu sai ý nghĩa các hình dung từ
(metaphors) “chủ chăn” và “đoàn chiên”
được dùng trong Kinh Thánh tân và cựu sau đây:
“Lậy Mục Tử nhà Ít -ra-en,
Ngài là Đấng chăn giữ nhà Giuse
Như chăn giữ chiên cừu,xin hãy lắng tai nghe” (Tv
80:2)
“Ta chính là Mục Tử nhân lành,
“Ta biết chiên của ta và chiên của ta biết ta”(Jn
10:14 )
“Hãy chăm sóc chiên con của Thầy,
“ Hãy chăn dắt chiên của Thầy”(Jn 21:15, 16)
Xin hỏi tác giả : “ Con chiên “ nói trên đây là người
hay vật ? Là hình ảnh của Dân Chúa cả trong thời Cựu
và Tân Ước hay chỉ là đoàn súc vật đang ăn cỏ ngoài
đồng ?
Cũng xin nhắc ngay với tác giả là sứ vụ của Linh
Mục không phải là để ganh đua với ai về mặt “
kiến thức, đạo đức, uy tín và ảnh hưởng” mà là
hiệp thông cùng với Giám Mục để dạy dỗ và bảo
vệ chân lý của Chúa Kitô.Thách đố Linh Muc trong phạm
vi này là thách đố sứ mạng Chúa trao cho các Tông Đồ
và những người kế tục hiệp thông.Tác giả có đọc
những câu Kinh Thành dưới đây không ? :
“Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai anh em” (Jn
20:21)
“Ai nghe anh em là nghe Thầy, ai khước từ anh em là khước
từ Thầy, mà ai khước từ Thầy là khước từ Đấng
đã sai Thầy”(Lc 10:16)
Tác giả viết: “Nếu giáo dân là chiên con thì
linh mục là chiên lớn. Chiên con hay chiên lớn thì cũng
là chiên thôi.Cơ bản không có gì khác…”( tr.
42) Vậy xin hỏi : Chúa sai AI chăn chiên cho Chúa ??? Nếu
Giám Mục, Linh Mục cũng chỉ là chiên như giáo dân, “cá
mè một lứa” thì Chúa Giêsu trao nhiẹm vụ “ chăm sóc
chiên con chiên mẹ của Thầy?” cho Ai ? Tác giả hiểu
thế nào về Sứ vụ của Giáo Hội, cụ thể là Sứ
Vụ của các Giám Mục và Linh Mục ? Các ngài có phải là
những người kế tục sứ mạng của các Thánh Tông Đồ
để chăm sóc đời sống thiêng liêng cho Dân Chúa giống
như các mục tử chăn dắt đoàn chiên ngoài đồng cỏ,
hay chỉ là những giáo dân “đội lốt” Mục Tử ??. Hình
dung từ “ Mục Tử” và “Con chiên” là những ẩn
dụ rất quan trọng và sâu sắc được dùng trong Cựu Ước
và đặc biệt được chính Chúa Giêsu dùng trong Phúc Âm
để mô tả thân tình thắm thiết giữa Chúa và Dân
Mới của Người, vậy mà tác giả cho là chỉ có “ý
nghĩa hạn hẹp” và “hoàn toàn không thích hợp cho tương
quan linh mục và giáo dân” (tr.42). Vậy, tương quan nào
mới thích hợp, cân xứng ???. Xin nhắc lại một lần
nữa là các hình dung từ “Chủ chăn” và “Đoàn chiên”
không phải là những sản phẩm của các linh mục Việt
Nam chế ra trong khuôn khổ cái gọi là “Hội Chứng
Quyền lực”mà là những ẩn dụ được dùng từ lâu
trong Giáo Hội, dựa vào Kinh Thánh, để mô tả Sứ vụ
của những người được gọi và sai đi như Giám Mục và
Linh Mục. Cũng vì sứ vụ “chăn chiên” cho Chúa mà Đức
Giáo Hoàng được gọi là Chủ Chăn (Pastor) của Giáo
Hội hoàn vũ, Giám Mục là Chủ Chăn của Giáo Phận,
(Diocese)và Linh mục là Chủ Chăn của một Giáo xứ
(Parish). Coi Giáo dân là “con chiên” không có nghĩa là
khinh thường địa vị “Kitô hữu” của họ, mà chỉ
cốt áp dụng đúng từ ngữ và ý nghĩa mà chính Chúa Giêsu
đã dùng đầu tiên. (cf. Jn 10:11-16) để nói lên mối tương
quan mật thiết giữa người có trách nhiệm chăm sóc thiêng
liêng và người nhận sự săn sóc đó vì đức tin mà thôi.
Không ai ấu trĩ mà nghĩ rằng chủ chăn mới là người,
còn đoàn chiên chỉ là đoàn súc vật, tức hai giai cấp
khác biệt nhau.!. Có lẽ vì hiểu như vậy nên tác giả
đã viết : “làm sao hiệp thông được khi vẫn cứ
“phân chia giai cấp” và “phân biệt đối xử” (cf.
Dấn Thân, tr.42). Thế nào là phân biệt giai cấp, phân
biệt đối xử ?? Nếu giáo dân muốn bình đẳng, không
nhận sự dạy bảo, chăm sóc thiêng liêng của linh mục,
thì linh mục còn sứ mạng nào nữ a trong Giáo Hội ???
Mặt khác, nếu không nhìn nhận vai trò của Giám Mục,
Linh Mục là người Chăn Chiên thiêng liêng thay cho Chúa,
vì “tất cả chỉ là chiên, không có gì hơn khác” như
tác giả Võ Lý viết thì tác giả hiểu và cắt nghĩa
thế nào về lời Thánh Phaolô nói sau đây:
“ Anh em là thân thể Đức Kitô,và mỗi người là
một bộ phận. Trong Hội Thánh, Thiên Chúa đã đặt
một số người, thứ nhất là các Tông Đồ, thứ hai là
các ngôn sứ, thứ ba là các thầy dạy, rồi đến
những người được ơn làm phép lạ, được những đặc
sủng để để chữa bệnh, để giúp đỡ người khác,
để quản trị….Chẳng lẽ ai cũng là tông đồ? Chẳng
lẽ ai cũng là ngôn sứ,ai cũng là thầy dạy sao?..”
(!Cr 13:27-29)
Tóm lại, chỉ vì không hiểu -hay cố tình không hiểu-
vai trò của Linh mục, cộng sự viên của Giám mục trong
Sứ Vụ, và có lẽ vì quá “dị ứng” với danh xưng
Linh mục là “cha”, là “Đức Kitô khác” là “ chủ
chăn”, cũng như chỉ căn cứ vào một vài biểu hiện
tiêu cực quan sát thấy trong cung cách cư xử của một
số linh mục nào đó (..không tin giáo dân, không giao
quyền cho ai, không đối thoại, chỉ ra lệnh, phá nhà
thờ cũ, làm lại cho mới, thích gọi bằng cha v,v..)
hoặc nơi giáo dân xưa kia ( sùng bái Linh mục thái quá,
thích có con làm cha, tổ chức ăn mừng lớn khi có tân
Linh mục v.v..), nên tác giả đã phạm phải những sai
lầm nghiêm trọng về tín lý như sau: 1-Về Danh xưng “
Cha” của Linh mục : chối bỏ giáo lý của Thánh Phaolô
và của Giáo Hội (Hiến chế Lumen Gentium No.28) về vai trò
“người cha thiêng liêng “ của linh mục”.
2- Về Danh xưng Alter Christus (Đức Kitô thứ hai): không
biết giáo lý của Thánh Augustinô và truyền thống của
Giáo Hội về danh xưng này.
3 Về Tương quan “Chủ chăn và Con chiên”: chối bỏ ý
nghĩa và cách dùng từ ngữ của chính Chúa Giêsu áp
dụng cho các Tông Đồ xưa kia, cho Giám Mục và Linh Mục
ngày nay. Hiểu sai hoàn toàn về hình dung từ (metaphor) đoàn
chiên.
Trên đây là những kết luận tôi lấy ra từ nội dung bài
viết của tác giả Võ Lý và khách quan trình bày với độc
giả. Nhưng đến đây t ôi muốn đặt vấn đề trách
nhiệm đối với Ban chủ biên của Nguyệt san Dấn Thân,
xuất bản ở Houston, Texas.. Quí vị tự nhận là một
Phong trào Giáo dân. Phải chăng chủ trương của quí vị
là “ dấn thân”phục vụ cho những lợi ích của Giáo
Hội trong đó có Giáo dân ? Vậy khi cho phổ biến những
bài vở với nội dung sai lạc tín lý và thấp kém về
kiến thức như bài “Hội Chứng Quyền lực” này, thì
quí vị phục vụ cho lợi ích nào ? Quí vị giúp gia tăng
sự hiểu biết đúng đắn về Giáo Hội và Sứ mạng
của các phẩm trật trong Giáo Hội hay gây ngộ nhận
về vai trò và sứ mạng ấy ??? Tôi không viết và đặt
vấn đề này vì tự ái của một linh mục mà vì lương
tâm không cho phép tôi im lặng trước sự việc quan
trọng có liên can đến Giáo lý và Tín lý của Giáo
Hội Công Giáo.Tôi không muốn bút chiến với ai vì bất
cứ lý do gì mà chỉ muốn làm việc chẳng đặng đừng
để tránh những hiểu lầm về vai trò và sứ mạng
của Linh mục trong Giáo Hội mà thôi. Mong được thông
cảm như vậy. Xin chân thành cám ơn tất cả quí vị đọc
bài viết này của tôi.
Linh Mục Phanxicô Xaviê Ngô Tôn
Huấn, Pastor
St. Gregory The Great Church (Houston)
Linh Hướng Phong trào Cursillo Việt Nam /GP Galveston-Houston |
| Lm. Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn |
|